tổng tài sắc làm vợ anh tận hai lần
Trong dự án mới của VFC sẽ lên sóng VTV tháng 10 tới, Việt Anh và Hồng Diễm vào vai vợ chồng. Tuy nhiên đến thời điểm hiện tại cả hai vẫn giấu kín nhân vật của mình. Hồng Diễm cũng từ chối tiết lộ về vai diễn mới của cô sau Hướng dương ngượng nắng . Đóng cặp
Đây là chuyến đi nghỉ đầu tiên của họ kể từ sau cuộc bầu cử tổng thống Pháp hồi cuối tháng 4. Khi ấy, ông Emmanuel đã giành thiến thắng với 58,54%
Đa số mọi người đều bày tỏ sự cảm thông cho tâm lý của các bậc phụ huynh trong ngày đầu đưa con đến trường. "Dễ thương quá, mong nốt ngày đầu thôi. Hy vọng các bé ngoan, sớm thích nghi được", "Chỉ có cha mẹ là thương con vô điều kiện", "Nhìn cảnh này mà
Vay Tiền Online Banktop. *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để Y quay về phòng làm việc. Cô đưa tay lên lau vội nước mắt nhưng chúng vẫn không ngừng tuôn. Chưa bao giờ cô thấy mình đau đến như vậy, đau đến tận tâm can. Ý cô muốn là vậy cơ mà nhưng sao thấy anh như thế cô lại đau nhói lòng. Phục Ân lúc nãy trông rất dữ tợn. Đôi mắt anh đỏ ngầu trừng to lên, hai mày nhíu lại như sắp chạm vào nhau nhìn thẳng vào mắt cô. Gương mặt anh đanh lại, giọng nói lạnh lẽo giống từ địa ngục. Chưa bao giờ cô sợ anh đến mức này, sợ đến nỗi tay chân cô bủn rủn, thở cũng chẳng ra hơi. Lúc nãy vừa ra khỏi phòng cô còn nghe những tiếng động lớn đến thót tim. Lạc Y biết Phục Ân đã có hôn ước nên bản thân không được trèo cao. Cô cũng thừa biết mình nên ở vị trí nào trong chuyện này. Lạc Y phải chấm dứt ngay và quay về nơi mà cô đáng thuộc về. Y Phúc đi đến bên Lạc Y. Đặt tay lên vai, Y Phúc lấy khăn giấy trong túi ra giúp cô lau hộ nước mắt. - Thượng Tổng mắng em nhiều lắm sao? - Không...hức...Thượng Tổng không mắng gì em cả. - Thôi được rồi! Sau này em làm cho tốt vào không thôi lại gặp hoạ như hôm nay. - Dạ!- Lạc Y gật đầu. Y Phúc quay lưng rời đi. Lạc Y khịt khịt mũi, cô muốn biết tại sao anh ấy lại bảo cô có thai. Và cô cũng sợ sau này sẽ còn có tai họa lớn hơn lúc này. ... Hôm nay là ngày cuối tuần, Tuệ Mẫn tìm đến thư viện lớn nhất thành phố. Cô nghe nói ở đây vừa nhập sách của Bạch Thiên _ tiểu thuyết gia nổi tiếng nhất lúc bấy giờ. Nhưng đáng tiếc, sách mới của Bạch Thiên "Phong Cửu" chỉ xuất bản 1000 quyển và chưa được nhập về nước. Tuệ Mẫn còn có cả một tủ sách lớn chứa rất nhiều sách luận lý đương thời và tiểu thuyết của Bạch Thiên, Cao Lý Nguyệt, cả Dương Đằng nữa. Họ đều là những tiểu thuyết gia có tiếng tăm. Dọc theo giá sách, Tuệ Mẫn muốn tìm một quyển vừa mắt của mình. Quanh đi quẩn lại cuối cùng cô cũng tìm được quyển "Nửa Đời Phong Trần" của Doãn Dân Chính. Người ta bảo tác giả này viết cũng khá hay nhưng chưa bao giờ cô đọc. Hôm nay đọc thử xem sao. Đi thêm một đoạn, cô chọn quyển "Giữa Chốn Phồn Hoa" sách mới của Bạch Thiên. Với tay lên lấy, ngặt nỗi nó quá tầm của cô nên không thể với tới. Bỗng nhiên một cánh tay vươn lên lấy quyển sách ấy. Tuệ Mẫn ngỡ ngàng quay sang nhìn người đứng ngay bên cạnh mình. Ập vào mắt cô, một chàng trai tuấn tú, dung mạo bất phàm, thân người cao ráo. Ở anh có gì đó phong trần, lãng tử lắm. Tuệ Mẫn cảm nhận anh có một thế lực không hề tầm thường. - Sách của em đây!- Một tay ôm vài quyển, một tay anh đưa sách cho cô. - Em cảm ơn!- Cô cúi đầu. - Không có gì Anh mỉm cười thật tươi đến nỗi tít cả mắt. Tim Tuệ Mẫn bỗng chốc không ngừng đập mạnh, hai má ửng hồng. Khoảng cách giữa cô và anh thật gần. Chưa bao giờ cô ở cạnh một người con trai xa lạ nào gần đến như vậy. - Em thích đọc sách của Bạch Thiên lắm à?- Anh hỏi. - Dạ, sao anh biết?- Tuệ Mẫn ngạc nhiên. - Anh thấy nãy giờ em cứ xem đi xem lại chỗ của Bạch Thiên, cả Doãn Dân Chính. - Em thích Bạch Thiên lắm, tiểu thuyết của anh ấy rất hay, đọc mãi không Cô mỉm cười. Tuệ Mẫn và anh ấy cùng bước đi, vừa đi vừa nói chuyện với nhau. - Bạch Thiên viết hay thật nhưng khó tìm quá, đặc biệt là quyển mới ra "Phong Cửu", xuất bản ít nhưng giá thành gấp Anh nói. - Em thích quyển mới lắm nhưng khổ nỗi không mua Tuệ Mẫn hơi mím môi. - Anh có quyển "Phong Cửu" do anh họ đi nước ngoài mua cho làm quà. Em muốn đọc không? - Anh nói hật sao? Mà em và anh quen biết gì nhau đâu. Anh không sợ em làm hư hay không trả sao? Lúc đầu nghe anh nói Tuệ Mẫn vui lắm nhưng cô kịp suy nghĩ, cả hai đều xa lạ, anh lại không đề phòng gì cả. Cô cũng không biết anh là người thế nào sao dám mượn đồ của anh. - Anh không nghĩ em là người như vậy. Tuệ Mẫn không trả lời anh chỉ cười nhẹ rồi ngại ngùng cúi mặt xuống. Cô đặt chồng sách lên bàn cùng lúc tiếng nói của anh vang lên. - Anh ngồi cùng được không? Tuệ Mẫn lưỡng lự một chút. Theo như cô đánh giá anh không phải người xấu. Lời ăn tiếng nói của anh đều từ tốn, có học thức đàng hoàng. Cô gật đầu. - Được chứ! Anh ngồi đi! Anh kéo ghế giúp Tuệ Mẫn song thì cười nhẹ rồi nói với cô. - Mời em. Tuệ Mẫn bật cười, cô ngồi xuống và bắt chéo chân. Anh ấy cũng ngồi xuống, quay sang tìm sách anh vội giấu nhẹm quyển "Phong Cửu" ở dưới cùng. Lấy quyển "Lục Nghịch Tôn Đạo" ra rồi anh nói với cô. - Hôm nay anh không mang theo "Phong Cửu" lần sau anh vẫn có thể gặp em chứ? - Khi nào thì anh rảnh?- Cô hỏi. - Em hẹn giờ nào thì anh rảnh giờ Anh cười trừ. - Anh cứ đùa ý. - Mà nói chuyện nãy giờ anh vẫn chưa biết tên em. - Em tên Duy Tuệ Mẫn, 25 tuổi. - Còn anh tên Vỹ Khanh, nay 28 rồi. - Hiện giờ anh làm gì? - Anh...- Vỹ Khanh hơi ngưng lại, không biết nói sao. Nếu như cô ấy biết gia thế của anh thì sao nhỉ. Lỡ như là người nhạy cảm thì cô sẽ tránh xa anh ngay. Vả lại anh muốn tìm hiểu cô bằng con đường dễ dàng. Không phải Vỹ Khanh không tin cô, sợ cô sẽ tiếp cận anh vì vật chất mà anh có nhưng anh chỉ cần mọi thứ thật đơn giản, mộc mạc nhất. - Em hỏi sai ạ?- Tuệ Mẫn mím môi. - Không! Anh là tài xế của tấp đoàn Thượng Ẩn thường đưa đón Tổng Tài và Phó Tổng. - Bạn em cũng làm ở đó đấy. - Vậy à!- Vỹ Khanh gật gù. Lỡ như bạn của Tuệ Mẫn nhận ra anh thì sao đây? Lần đầu gặp mặt mà cô ấy biết anh nói dối thì toi luôn. Tuệ Mẫn sẽ nghĩ xấu cho anh mất thôi. Tuệ Mẫn không nói nữa, cô bắt đầu mở sách ra đọc. Từ câu văn trong đó như hút hồn, làm cô cuốn theo không thoát được. Thấm thoát đã trôi qua khá lâu. Tuệ Mẫn lấy điện thoại ra xem giờ. Cô giật mình, đã gần 3h chiều rồi còn phải về nhà lo cơm nước nữa. Chút nữa là trễ luôn ý. Gấp sách lại, cô vội vã đứng dậy. - Em về à?- Vỹ Khanh ngước mặt lên nhìn cô. - Em về lo cơm chiều, sắp trễ Cô nhăn mặt. - Vậy mai chúng ta gặp nhau ở đây nhé, 10h sáng. - Dạ, em chào anh. Tuệ Mẫn cúi đầu rồi nhanh chân đi ra ngoài. Nhìn dáng vẻ gấp gáp của cô, Vỹ Khanh không khỏi bật cười. Quả thực anh đã quan sát Tuệ Mẫn từ lúc cô vừa bước vào đây. Cô có gì đó rất đặc biệt, vừa trông thấy đã thu hút anh ngay. Không như những người con gái khác, cô cho anh cảm giác phải bảo vệ và che chở. Lần đầu gặp đã vấn vương cứ nghĩ sẽ chỉ trong tiểu thuyết nhưng nào ngờ lại có thật ở đời và nó áp dụng vào chính anh. ... *Kiing...Koong...* Lạc Y mở cửa, vừa mở ra cô đã thấy Dật Dấn. - A anh Dấn! - Anh có mua táo Anh giơ túi táo lên. - Anh vào đi!- Lạc Y mỉm cười, mở cửa rộng ra. Dật Dấn đi vào, anh định vào bếp thì Lạc Y chạy vội theo. - Anh ngồi chơi đi, để em làm cho. - Phiền em Anh đưa túi táo cho cô. - Anh chờ xíu để em vào gọi mẹ nha. - Uhm em! Lạc Y vào trong bếp, đặt túi táo lên bàn rồi cô đi gọi Niên Thụy. Mở cửa và vào trong, ngồi xuống kế bên, cô ôm lấy tay bà. - Mẹ ra phòng khách chơi, có anh Dấn mới đến đó. - Dấn đến rồi à? Con ra trước đi, mẹ ra ngay. - Dạ!- Lạc Y ra ngoài rồi nhẹ nhàng khép cửa lại. Cô lấy đĩa và dao để gọt táo. Sau khi xong cô mang ra phòng khách và để lên bàn. - Con vào phòng gọi Tuệ Mẫn ra đây Niên Thụy ngồi xuống sofa. - Dạ! Lạc Y vào phòng, cô thấy Tuệ Mẫn đang nằm trên giường đọc sách nhưng mắt nhìn đi đâu đâu ấy. Môi cười chúm chím, gương mặt lại đăm chiêu như suy nghĩ gì đó. Hôm nay có vẻ Tuệ Mẫn có gì đó vui lắm. - Mẫn à! - Ơ hả...- Tuệ Mẫn giật mình vì tiếng gọi của Lạc Y. - Cậu có chuyện gì vui sao mà cứ cười tủm tỉm thế?- Cô nhìn Tuệ Mẫm đầy nghi hoặc. - Làm...làm gì có...- Tuệ Mẫn ấp úng. - Thật không? - Thật mà, tin mình Tuệ Mẫn mím môi. - Thôi được rồi, minh đùa đó. Cậu ra phòng khách chơi, có anh Dấn đến kìa. - Anh hai đến rồi á! Đi thôi, đi thôi. Tuệ Mẫn nhanh chân chạy ra để Lạc Y ở lại. Cô nhíu mày khó hiểu. - Nhỏ này nay sao vậy nhỉ? Lạc Y ngồi xuống sofa, rót nước ra cốc, cô đưa cho từng người. - Dấn vẫn chưa tìm được ai à?- Niên Thụy hỏi. - Tìm được ai là sao bác?- Dật Dấn hơi khó hiểu. - Ý của mẹ là anh tìm được đối tượng chưa đó...hihi...- Tuệ Mẫn cười khúc khích. - À, chưa Anh gãi đầu. - Con còn nhỏ nhặt gì nữa, tìm vợ giúp lo trong lo ngoài được Niên Thụy cười hiền. - Con biết chứ, khổ nỗi chưa đến lúc thôi ạ. - Y Y nhà bác hợp chứ? Lạc Y đang uống nước, vừa nghe Niên Thụy nói vậy thì cô liền bị sặc, ho sặc sụa. Chạy ngay vào nhà tắm, cô rửa mặt rồi vuốt vuốt ngực. - Mẹ! Mẹ nói sớm quá đó. Y chưa quen ai bao giờ thì nhạy cảm với mấy chuyện này thì đúng Tuệ Mẫn bóp tay bà cho hạ hỏa. - Con gái con đứa 25 tuổi rồi còn nhỏ dại gì đâu. Cứ nhắc là nó né hà. - Y không thích thì thôi, bác đừng nhắc với Y, để không thôi Y giận Dật Dấn cười khổ. Sau khi anh ra về, Lạc Y tắt đèn trong nhà hết rồi quay lại phòng của mình. Nằm xuống giường, cô lấy chăn trùm kín từ đầu đến chân. Tuệ Mẫn ngồi xuống kế bên. Gỡ bỏ lớp chăn trên đầu cô, Tuệ Mẫn nhẹ nói. - Đừng vậy mà! Cậu không thích thì thôi, có gì đâu phải giận. Tuy chỉ là anh em họ nhưng mình biết anh Dấn rất tốt vả lại anh thương cậu lắm. - Mình không xứng với anh ấy đâu. Mình biết bản thân đang làm gì Lạc Y lắc đầu. - Cậu thích ai, yêu ai thì mình cũng muốn tốt cho cậu. Nhưng không phải vì vậy mà mình bảo cậu phải chọn anh Dấn. Quyền riêng tư của cậu mình không phạm đến. - Uhm, cậu ngủ sớm đi. Mình ngủ đây!- Lạc Y nhắm hai mắt lại. Tuệ Mẫn im lặng nhìn Lạc Y. Cô cảm nhận Lạc Y đã thích ai đó rồi và đó không phải là anh của mình. Mà thôi, nếu như có duyên không nợ thì gượng ép để làm gì?
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để Y đang trên đường cùng Phục Ân gặp đối tác. Ngồi trên xe mà tâm hồn của cô như trên chín tầng mây xanh, chẳng một cảm xúc nào. Đôi tay càng siết chặt tệp hồ sơ khi nhớ về bản tin thời sự tối qua và cả những trang web tin tức trên ET. Mặc dù đã biết trước mọi chuyện nhưng Lạc Y vẫn đau lòng không thôi. Chưa bao giờ mối quan hệ giữa hai người mà cô không suy nghĩ theo tiêu cực. Chỉ mới là anh kết hôn, tin tốt như vậy mà còn được quan tâm đông đảo. Rồi đến khi vỡ lở chuyện này thì sao đây? "Tiếng xấu đồn xa" chẳng thể nào cô có thể thoát khỏi rìu búa của dư luận. Không phải người trong cuộc thì làm sao họ biết đây? Cho là Phục Ân sẽ yêu thương cô nhiều hơn nhưng bên cạnh anh lại có những áp lực lớn đến như vậy, đi đâu cũng bị xỉa xói thì sao mà cô chịu nổi. Phục Ân đảo mắt, như thấu hiểu gì đó, anh lên tiếng trấn an cô. - Thôi nào, từ từ rồi sẽ qua thôi. Lạc Y nhìn anh. Cô không trả lời mà quay sang hướng khác. Cô rất ích kỷ và ngu si. Ngoài cô ra thì chẳng một ai được chạm vào anh. Mặc dù anh đã từng nói sau khi kết hôn sẽ dành cho cô 2/3 thời gian của một ngày. Nhưng sao cô có thể chịu được cảnh lẽ loi một mình còn anh sẽ về ôm ấp vợ tương lai. Chưa bao giờ cô như thế này, ghen tuông và đầy chiếm hữu. Phục Ân làm sao hiểu được những gì ẩn sâu của phụ nữ. Nó phức tạp và rối rắm đến nhường nào. Thấy cô không trả lời mình, anh vươn tay nắm tay cô rồi nói. - Anh vẫn ở đây, ngay cạnh em. Không suy nghĩ linh tinh nữa. Em định gặp khách hàng với tâm trạng như này sao? - Em không sao. Hơi mệt chút Cô rút tay ra. - Lại nói dối? Anh thừa biết em đang nghĩ Phục Ân liếm nhẹ môi dưới. - Không có gì đâu Lạc Y lắc đầu. - Em giận lẫy anh à? Chẳng phải anh đã nói trước rồi sao?- Anh nhíu chặt hai mày như muốn chạm vào nhau. - Uhm...thì anh đã nói Cô chỉ gật gù cho qua chuyện. - Chẳng hiểu phụ nữ nghĩ gì. Anh đã nói rồi đấy thôi. Giờ cứ như anh có lỗi, dụ dỗ em vào Anh nhíu hai mày như sắp chạm vào nhau. - Vậy thì em sai. Bắt đầu mối quan hệ này với anh là em sai. Chấp nhận làm cái bóng phía sau để anh bước cùng người khác cũng là em sai... Em yêu anh và phải chịu nhiều áp lực đến ngạt thở vẫn là do em Lạc Y ôm mặt, khóc oà lên không một điểm dừng. Phục Ân hơi hoảng hốt. Anh không nghĩ chỉ một câu nói nhẹ như vậy cũng khiến cô khóc ngất. Vội vã tắp xe vào lề đường. Anh lấy khăn giấy rồi lau nước mắt cho cô. - Anh xin lỗi, anh không cố ý nói như vậy. - Anh tránh ra đi...hức...em mang phiền phức cho anh. Em đã là gì mà ràng buộc anh. Anh có quyền cưới bất cứ người Cô gạt tay anh ra. - Thôi được rồi, anh không nên nói như thế. Anh biết em phải chịu thiệt thòi rất nhiều. Rồi một ngày nào đó, gần đây thôi...em sẽ là vợ anh. Bây giờ em ngoan ngoãn chờ. Được không bảo bối?- Phục Ân hạ mình, anh biết Lạc Y nhạy cảm như thế cũng do anh mà ra thôi. Lạc Y vẫn khóc, hai hàng nước mắt tuôn xuống như mưa. Hai tay đan vào nhau rồi siết chặt, cô cúi gằm mặt xuống. - Anh cứ tiếp tục những gì đang diễn ra. Hức...xin lỗi nhưng em cần yên tĩnh. Phục Ân im lặng rồi ngồi nhìn cô. Lễ cưới sắp tới là do nội ép buộc. Anh không hề yêu Thiên Anh, cảm xúc khi gặp cô ấy không như bên Lạc Y mặc dù hai người họ giống nhau như khuôn đúc. Ban đầu anh nghĩ Lạc Y cũng bình thường như bao người khác nhưng không, cô khác hẳn họ. Cô là để anh yêu thương chứ không phải cứ đau lòng vì những chuyện không đâu. Cầm lấy tay Lạc Y, anh nhẹ nhàng hôn lên đấy. Tuy cô không phải là người đầu tiên những sẽ là người con gái cuối cùng ghé ngang đời anh. Tình cảm anh dành cho cô bây giờ còn mãnh liệt hơn so với Tử Dung 10 năm trước. Cô yêu kiều, dịu dàng lại thông minh, sắc xảo. Bảo sao Phục Ân anh đây không phải lòng cô ngay lần gặp đầu tiên. - Sao anh không đi tiếp? Trễ hẹn Cô đưa tay dụi dụi mắt. - Mấy hợp đồng cỏn con, bây giờ anh gọi Lập Hàn đi cũng được. Em thế này thì an tâm kiểu gì Anh nheo mắt, nuông chiều vuốt tóc cô. - Em xin lỗi, em quá nhạy cảm rồi. Anh đi tiếp Tay Lạc Y siết chặt vạt áo. Phục Ân khẽ cười rồi hôn nhẹ lên trán cô. - Không được suy nghĩ như thế nữa biết chưa. Bảo Bối của anh! ... Tuệ Mẫn đi vào một quán cafe khá cổ điển. Nhìn dáo dác xung quanh, vừa thấy Dật Dấn ngồi ở góc quán thì cô đi đến. Trông anh như có gì đó lạ lắm. Suy nghĩ gì không biết mà phải trầm ngâm như thế. Đứng trước anh, Tuệ Mẫn nhíu mày. Hình như anh xem cô là vô hình thì phải, không nhìn lấy một lần, cũng không hề phản ứng gì khác. - Anh hai! Dật Dấn giật mình, thấy Tuệ Mẫn đứng trước mặt thì anh giản cơ mặt, mỉm cười hiền hòa. - Em đến khi nào thế?- Anh hỏi. - Em đến nãy giờ rồi. Anh suy nghĩ gì chú tâm vậy?- Tuệ Mẫn ngồi xuống ghế rồi nheo mắt nhìn anh. - Anh định nói với em chuyện Dật Dấn mím môi. - Quý khách dùng gì?- Cô phục vụ hỏi Tuệ Mẫn. - Cho tôi một cacao nóng. - Có ngay ạ. - Anh định nói chuyện gì vậy?- Tuệ Mẫn gấp rút hỏi anh. - À...ba anh...- Anh ấp úng. - Ba anh thế nào?- Cô càng mở to mắt. - Ba anh bị đột quỵ. Bác anh mới gọi hôm qua báo Anh trầm ngâm, đan hai tay vào nhau. - Anh tính thế nào rồi? Dượng sẽ ổn chứ?- Cô lo lắng, càng hỏi anh như chất vấn. - Bác anh bảo ba đã li dị với vợ kế rất lâu rồi và sống một mình. Đang điều hành cả một công ty cũng đồ sộ. Họ có một người con gái nhưng ba không an tâm, tin tưởng khi để nữ nhân ra thương trường nên đã ủy quyền cho anh trong di chúc. Mọi tài sản sau khi ba mất đều thuộc về anh nhưng còn phải chuyển sang cho dì và cô gái kia 2 tỷ. Số tiền đó cũng chưa đến 1/4 gia sản. - Anh liếm nhẹ môi. - Rồi khi nào anh qua đó? - Anh chưa biết. Tài sản này có lẽ anh không nhận. - Tại sao vậy?- Cô ngạc nhiên tột độ. - Nó không dành cho Anh cúi gằm mặt, chất giọng trầm đi. - Em thấy...anh nên nhận đi. Ba anh chỉ còn anh là niềm hi vọng cuối cùng. Dượng đã trên giường bệnh rồi, biết đâu khi anh về còn níu kéo được cơ hội nào đó. Anh từ chối thì có lẽ dượng sẽ bị sốc, tinh thần có lẽ sẽ tệ hơn. Dật Dấn lại tiếp tục suy nghĩ. Ngay từ đầu ba đã không cần anh. Nếu như anh quan trọng, có thể nắm hết tài sản từ ba thì tại sao suốt hơn hai mươi năm ba cũng không về tìm anh dẫu 1 lần. Anh nhớ rất rõ, ba anh cao ráo, làn da ngâm ngâm khoẻ khoắn, giọng nói trầm ấm điềm tĩnh. Đến bây giờ nhìn vào gương, anh thấy mình chẳng khác ba khi ở thời niên thiếu chút nào. Lúc nhỏ ba rất hay bồng bế anh, đưa anh đi nhiều nơi, nhiều chỗ thú vị. Chỉ việc ngồi trên vai ba thì mọi gian sơn như là đều được anh thu vào tầm mắt. Tuệ Mẫn hơi ngập ngừng. Cô không thể để anh cứ hoài hiểu lầm về dượng được. Tuy ngoại đã dặn cô giữ kín nhưng bây giờ nhất định phải nói ra. Dù anh tin cũng được, không tin cũng chẳng sao. Quyền quyết định ra sao chỉ có anh mới biết thôi. - Anh hai à...em nói anh nghe một chuyện nhé. - Uhm...- Anh nhìn cô, khẽ gật đầu. - Anh cũng biết trước lúc ngoại mất, em vẫn thường xuyên gọi về hỏi thăm ngoại. Có một lần ngoại kể với em và kêu em giữ kín vì...mỗi lần nhắc đến dượng thì anh lãng tránh đi, xem như chưa có gì xảy ra. - Rốt cuộc là có chuyện gì quan trọng vậy Mẫn?- Anh càng lo lắng, chăm chú nhìn Tuệ Mẫn. - Đã có nhiều lần dượng về tìm anh để đưa anh sang nước ngoài nhưng ngoại sợ anh phải sống trong cảnh mẹ kế con chồng nên không đồng ý. - Rồi còn gì nữa? Sao những lúc đó anh không biết? Không khí một lúc càng căng thẳng. Dật Dấn bắt đầu nhíu chặt hai mày. Chẳng hiểu sao tim anh lại đập mạnh liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Hai tay siết chặt thành nấm đấm, có thể thấy rõ gân xanh đang hằn lên. - Những lúc đó là anh đi học rồi nên không thể biết được. Ngoại cũng chẳng hề kể cho anh. Cả tiền học phí khi bắt đầu học cấp 3 và đại học của anh đều do một tay của dượng chu cấp. Thời gian ấy anh biết mà, ngoại đâu đủ sức để kiếm tiền nữa. - Thảo nào lâu lâu khi tan trường, anh nghe hàng xóm bảo có một người đàn ông trông rất bảnh lui tới nhà anh. Anh hỏi thì ngoại chỉ nói người trong Hội Trợ Giúp Người Già. Cả tiền học, ngoại chỉ bảo của hội chu cấp vì thấy học lực của anh rất Đến lúc này Dật Dấn mới ngờ ngợ ra mọi chuyện. - Anh thấy đó, dượng thương anh lắm mà. Đến lúc anh phải báo hiếu cho dượng Tuệ Mẫn mỉm cười, cố giúp anh càng có thêm thiện cảm về ba mình hơn. - Nhưng anh vẫn thắc mắc, ngay từ đầu sao ba không đưa anh đi cùng? - Haizzz...dượng đi lập nghiệp, chỉ là gửi anh cho ngoại nhưng sau này thấy dượng có vợ mới thì ngoại một mực không cho dượng dắt anh Tuệ Mẫn thở dài rồi lắc đầu, kể lại tường tận cho anh nghe. Càng nghe Mẫn nói, Dật Dấn càng thắt lòng. Hai tay anh siết chặt vào nhau. Chẳng hiểu sao anh lại thấy bản thân rất nặng nề như là mang một mối nợ rất lớn. Nếu sự thật là vậy thì anh đã nợ ba không biết bao nhiêu lời xin lỗi. Xin lỗi vì bấy lâu nay đã hiểu lầm ba. Xin lỗi vì anh đã bất hiếu, cứ đinh ninh suy nghĩ ba mình mất rồi. Tuệ Mẫn nắm tay anh. Bàn tay lạnh ngắt, đẫm mồ hôi do căng thẳng. Nó cứ run rẩy không thôi, làm cho cô cũng phải lo lắng phần nào. Nhìn thẳng vào mắt Dật Dấn, Tuệ Mẫn gật đầu. - Những gì đã định là của anh thì nó sẽ là của anh thôi. ... *Cạch* Phục Ân đặt tách trà xuống bàn. Đôi môi anh hơi mím lại. Nhớ đến chuyện lúc chiều với Lạc Y thì lòng anh như rực lửa. Càng ngày Lạc Y càng nhạy cảm. Chỉ cần kích động nhẹ thôi cũng đủ làm cô rơi nước mắt. Anh đã khiến cô phải chịu nhiều áp lực đến thế sao? Nếu cô muốn có thể nói, anh sẽ mua một căn hộ lớn ở ngoại ô cho cô và mẹ mà. Ở đó sẽ không ai dòm ngó, vừa thanh bình, vừa thoáng đãng. Tránh xa nơi phù phiếm thành thị này. Cô cũng không phải vất vả, tất bật đi làm. Dẫu cho có nói ra thế nào thì cô vẫn không chịu. Lạc Y bảo mẹ cô sẽ không đồng ý cho cô làm vợ hai, thà rằng để cô ở giá chứ một mực không được ở phía sau người khác. Phải nên làm gì lúc này đây? Ngày cưới sắp đến kề cận nữa. Chẳng thể dời lại lâu hơn sao? Thấy Phục Ân cứ trầm mặc, đắn đo gì đó. Vỹ Khanh nghiêng đầu nhìn rồi gọi anh. - Anh hai! Anh nghĩ chuyện gì vậy? - Không gì đâu, chỉ là mấy hợp đồng linh tinh Anh nhàn nhạt nói. - À mà...Lạc Y là người của anh à?- Vỹ Khanh nheo nheo hai mắt. - Uhm!- Anh chỉ thốt lên như thế rồi lấy tách trà trên bàn. - Thảo nào anh lại ưu ái cô ấy như vậy. - Anh nghe loáng thoáng, Trưởng phòng kinh doanh là anh họ của bạn gái Anh nhấp môi thật ôn nhu. - Dật Dấn sao?- Vỹ Khanh giật bắn người. - Ừ, lo mà khai thật trước đi. Để lộ ra rồi có Trời cũng không cứu em được Phục Ân nhướng một bên mày, đôi mắt tuy vô cảm nhưng có gì đó thương mến hướng về Vỹ Khanh. - Dạ, em đang tìm cách để mở lời đây. Còn...chuyện em nhờ anh sao rồi?- Vỹ Khanh chăm chú nhìn Phục Ân, mong đợi câu trả lời. - Hoàng Nhất Xuyên cấm Lệ Hoa ra ngoài khi chưa có sự cho phép của ông ta. - Vậy thì tốt quá! Oa...- Vỹ Khanh vươn vai thật Em đỡ bị phiền nhiễu rồi. - Ngày mai gọi hai thám tử tư đến phòng Phục Ân tựa người ra sau sofa. - Chi vậy anh?- Vỹ Khanh mở to hai mắt đầy khó hiểu. - Triệu Đăng Dương đang tìm cách hạ uy tín bên mình, đồng thời hắn ta cũng đang buôn hàng cấm Quốc gia. Anh muốn tìm bằng chứng để tống tên tiểu nhân ngu si ấy thẳng vào tù...
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc."Hả? Sao lại như vậy?" "..." "Em biết rồi, chào chị." - Có chuyện gì vậy Y?- Niên Thụy lo lắng. - Báo cáo con làm hôm trước gặp một số trục trặc, ngày mai con phải có mặt để giải quyết. Lúc nãy trưởng phòng nộp báo cáo, chị ấy nói Tổng Tài tức giận lắm, mắng chị ấy một Lạc Y thở dài, hai mày nhíu chặt lại. - Trời đất! Con giải quyết được không? - Được mà mẹ!- Nói rồi Lạc Y quay sang Tuệ Mẫn à! Sắp tới cậu giúp mình chăm sóc cho mẹ nha. - Cậu cứ lo công việc đi, mình lo cho mẹ được Tuệ Mẫn gật đầu. - Con vào phòng lo việc đi, để mẹ với Mẫn nấu được Niên Thụy nói. - Tài liệu con để ở công ty hết, bây giờ cũng chẳng làm Cô thở dài ngao ngán. Lạc Y nhớ rất rõ cô đã xem đi xem lại bảng báo cáo ấy rất nhiều lần. Vả lại cô rất kỹ lưỡng trong công việc thì làm gì có việc rắc rối như thế chứ. ... Tối đến, ở nhà Thượng Phục Ân. - Anh à! Báo cáo đó rất chỉnh chu cơ mà. Sao anh lại làm khó trưởng phòng kế toán chứ?- Thượng Vỹ Khanh nhíu mày khó hiểu. - Điều có chủ đích cả. Yên tâm đi, chẳng có gì to tát Phục Ân đặt tách trà xuống. - Tội trưởng phòng thôi, bị anh mắng vô Vỹ Khanh nhún vai. - Có lí do kia mà, anh mắng vô cớ lúc nào? À, hôm trước đi công tác anh tìm được quyển tiểu thuyết Phong Cửu cho em đây. Dì Trần! Lấy quyển sách trong ngăn bàn cho Phục Ân nhìn vào hướng bếp. Ngay tức khắc, một người phụ nữ nhanh chân chạy ra và lấy thứ anh cần. Bà ấy đi đến cẩn trọng đưa cho anh. - Sách của thiếu gia đây ạ! - Dì vào trong đi!- Anh đưa tay lấy. - Xin phép hai Dì Trần cúi đầu lui vào trong. - Của em!- Phục Ân đẩy quyển sách đến trước mặt Vỹ Khanh. - Wow, Phong Cửu khó tìm lắm đấy lại là một trong những quyển hay nhất của Bạch Thiên. Em cảm ơn anh!- Vỹ Khanh vui mừng không thôi, tay giữ khư khư nâng niu quyển sách mới toanh. - Ngày mốt anh về nhà nội, ông gọi về gấp. Những ngày anh vắng mặt em cứ điều hành công ty cho tốt. Chắc cũng lâu đấy. - Không phải lại chuyện vợ con của anh chứ? Em nghe nội hối Vỹ Khanh cười khúc khích. - Chứ còn gì nữa!- Anh không khỏi chán nản lắc đầu. - Tội cháu đức tôn nhỉ, em khỏi lo hối Vỹ Khanh bĩu môi. - Em lo tìm vợ mà phụng dưỡng cho chú thím ba đi. Thanh niên trai tráng 28 cái Xuân rồi còn gì. - Anh ít quá ha, đàn ông con trai 30 rồi còn Vỹ Khanh nhướng nhướng mày trêu ngươi anh. - Tại anh của cậu không muốn thôi nhé! Anh mà muốn là cưới vợ lâu rồi. À mà em và Hoàng tiểu thư gì đấy đã ra sao? Nên chuyện chưa?- Anh thắc mắc. - Anh đừng nhắc tới cô gái hung dữ ấy nữa. Con gái con lứa gì mà như chằn ấy, đeo bám em Vỹ Khanh bực dọc, vòng tay trước ngực và thả người tựa ra sau. - Cá tính người ta mạnh Phục Ân hơi nhếch môi. - Anh à! Mạnh mẽ và hung dữ khác nhau hoàn toàn. Con gái mạnh mẽ không để người ta xem thường là qua lời nói và trí tuệ còn đằng này cô Hoàng Lệ Hoa đó hở ra là muốn đánh Vỹ Khanh nớ lỏng cravat, gắt gỏng. - Tên không hợp với người nhỉ. Lệ Hoa đáng ra phải mềm Với lấy tách trà, anh đưa lên một nhấp môi một cái. - Em chỉ thích cô gái không nói nhiều, ưa đọc sách và nết na một xíu, chứ mà như cô Lệ Hoa ấy, em vừa nghe tên đã né xa trăm mét. - Cô ấy cũng kiên trì thật, theo em từ thời đại học. Gần 10 năm rồi ít ỏi gì. - Mặc cô ta đi, anh nhắc chi làm em càng bực Vỹ Khanh thở hắt ra. - Thôi được rồi! Không nhắc nữa. - À anh, người làm bảng báo cáo lúc trưa là Lạc Y à?- Vỹ Khanh thắc mắc. - Ừ!- Không suy nghĩ nhiều, anh gật đầu cái rụp. - Em nghe một số tin không tốt về cô ấy. - Tin gì? Ai nói?- Anh bật người ngồi thẳng, tay siết thành nắm đấm. - Chỉ là em nghe phong phanh thôi, không biết rõ ai nói nhưng em nghe là cách đây khoảng nửa tháng, Lạc Y có đến quán Bar của Tiêu Tùy sau đó cứ xin nghỉ triền miên. Họ nói cô ấy có thai, nghỉ dưỡng sức. - Ăn nói xằng bậy! Hoang đường, làm gì có chuyện Phục Ân tức giận. Anh biết Tiêu Tùy rất kỹ tính, sao có thể để cho Lạc Y có thai. Nếu như có thì Lạc Y đã đến tìm anh đòi công bằng cho đứa bé rồi, hà cớ gì cô lại im lặng trong khi thừa biết anh là người làm ra. Nửa tháng trước Lạc Y ở đó với anh, không thể nào với một người nào khác. Còn chuyện Lạc Y có thai là sự thật, anh nhất định nói với nội làm lễ và cưới cô ngay. - Anh hai! Anh hai!- Vỹ Khanh gọi. Phục Ân không trả lời, đưa mắt nhìn sang. - Anh nghĩ gì mà đăm chiêu thế? - Mai cho người điều tra ngay ai là người nói Lạc Y có thai rồi đưa đến phòng làm việc của anh. Công ty không phải là nơi bàn mấy chuyện rắc rối sỉ nhục danh dự người khác như vậy. - Dạ, em biết rồi. Tay chống lên cằm, Phục Ân tiếp tục suy nghĩ. Thật sự là như vậy thì anh không phải cưới Phí Thiên Anh_đại tiểu thư của Mãn Đường Long. Ông nội cũng không phải hối thúc anh nữa, khỏi gò bó bực bội. Lạc Y đúng là bảo bối, anh quả nhìn không sai. ... - Cô xem đi?- Phục Ân đặt bảng báo cáo lên bàn. Lạc Y ngồi đối diện anh, hai tay cô run run cầm lấy bảng báo cáo và mở ra xem xét thật kỹ từng trang một. Cái này đúng là cô làm. Nhưng đều đúng cả mà, tại sao lại bị bắt bẻ như vậy? Đặt bảng báo cáo xuống, cô mạnh dạn nói. - Thưa Thượng Tổng, báo cáo này là tôi làm. Có gì không vừa lòng anh sao? - Tôi có nói không vừa lòng à? Tôi xem xong rồi, cô cứ về làm việc bình thường. - Anh đùa với tôi đó hả? Hôm qua anh mắng trưởng phòng rồi bây giờ lại nói với tôi là không có gì là thế nào?- Lạc Y ấm ức gắt lên. - Hmmm...tôi biết cô đang tránh mặt tôi. Nếu tôi không làm vậy thì cô sẽ nghỉ thêm bao nhiêu ngày nữa?- Anh nhướng mày. - Tôi...tôi bệnh thì tôi nghỉ thôi chứ...anh làm gì...phải bắt tôi đến Cô yếu giọng. - Bệnh?- Phục Ân đứng dậy đi ra phía sau cô. Lạc Y rợn tóc gáy, không khỏi run cầm cập. Nuốt nước bọt cái ực, cô không rét lại run. Phục Ân áp tay vào má rồi cúi thấp người thì thầm vào tai cô. - Cô có thai sao? Lạc Y giật bắn người. Chuyện quái gì vậy? Cô có thai bao giờ? Hiện tại cô không sợ anh nữa, đứng bật dậy đối diện anh, hai tay siết chặt, cô nhíu mày như muốn chạm vào nhau. - Anh ăn nói cho cẩn trọng. Nếu chưa biết chuyện thực hư ra sao thì đừng áp đặt như thế. Tôi chẳng hề có thai, với anh thì lại càng không. - Thật? - Tôi muốn tránh mặt anh nên nghỉ đó, lí do là vậy chẳng có gì khác. Anh cũng đừng lo chuyện tôi có mang cốt nhục của anh hay không, má Tiêu đã cho tôi thuốc tránh thai rồi, bản thân tôi cũng không có dấu hiệu gì là mang thai cả. - Không sao? Tại sao em không mang thai? HẢ?????- Phục Ân như sét đánh ngang tai, ghì chặt vai Em chưa từng thích tôi sao? Tại sao lại tránh mặt tôi? Ngay cả trong suy nghĩ cũng chưa sao? Tại sao vậy??? Lạc Y vì tiếng quát của anh mà hơi hoảng sợ. Cô cứ thở mạnh từng nhịp. Một lúc dau khi đã bình tĩnh, Lạc Y gạt tay anh ra. - Tôi có người mình thích rồi. Tôi yêu anh ấy, rất rất nhiều. - Tất cả là thật? Người đó không phải là tôi? Chưa bao giờ em nghĩ về tôi?- Anh nghiêm mặt, mắt mở to nhìn cô. - Đúng! Không phải anh. Quá khứ, hiện tại và sau này đều không phải là anh. Tôi không bao giờ yêu anh đâu, mãi mãi cũng không. - Ra ngoài! NGAY!!!!! Phục Ân lập tức buông Lạc Y ra. Anh chỉ tay ra cửa, không nhìn lấy cô. Lạc Y cắn môi, hai mắt cô ngấn nước, đỏ hoe. - Chào Thượng Tổng! Tôi mong anh nhớ những gì tôi nói ngày hôm nay. *Rầm...Rầm...* Cánh cửa vừa khép lại, những thứ trên bàn làm việc đều bị anh lật cả xuống đất. Nớ lỏng cravat, anh tức giận dằn tay xuống bàn. - Tại sao? Tại sao tôi vẫn không chinh phục được em? Kiều Lạc Y! TẠI SAO VẬY????...
tổng tài sắc làm vợ anh tận hai lần