tổng giám đốc em muốn lấy anh
Chiều 17/10, Chủ tịch Quốc hội Vương Đình Huệ đã hội kiến Tổng thống Cộng hòa Singapore Halimah Yacob nhân chuyến thăm chính thức Việt Nam. Thay mặt Quốc hội nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, Chủ tịch Quốc hội Vương Đình Huệ nhiệt liệt chào mừng Tổng thống
Tổng Giám Đốc Em Muốn Lấy Anh - Truyện Ngôn Tình Hay Nhất Về Tình Yêu 59,977 views Apr 16, 2017 210 Dislike Share Kênh Ngôn Tình Lăng Tư Miểu trong một lần say mền đã lên giường cùng với một
Phó Chủ tịch Võ Thị Ánh Xuân trao đổi với Tổng thống Nga Putin. Tướng Ukraine tin rằng Tổng thống Putin muốn đánh chiếm thủ đô Kiev. Giám đốc Trung tâm Phát triển quỹ đất Khánh Hòa bị cách chức.
Vay Tiền Online Banktop. "Lăng Tư Miểu, bên ngoài có người tìm." Người đầu tiên đầu hàng, lại không phải là Lăng ba từ trước đến nay vẫn hay mềm lòng, mà là Lăng Tư Kỳ từ trước đến giờ vẫn luôn cố mặt với ánh mắt nhìn kẻ phản đồ của người trong nhà họ Lăng, Lăng Tư Kỳ trợn trắng mắt "Chị ấy đã cự tuyệt bác sỹ Vương đó rồi, rõ ràng không thể quên được người đàn ông làm chị ấy khóc kia, ngày ngày anh ta canh chừng tại cửa ra vào, ngày ngày chị ấy ở sau rèm cửa sổ nhìn lén, giày vò chính là con ngày ngày phải ra cửa đến trường.""Con gái à, mẹ vẫn cảm thấy bác sỹ Vương rất thích hợp, mặc dù người đàn ông này điều kiện tương đối tốt." Lăng mẹ cau mày, trong lòng cũng đang đấu Tư Miểu vẫn không chịu nói cho bọn họ biết, rốt cuộc người đàn ông này làm chuyện gì với cô, nhưng nhìn cô khóc nhiều như vậy, cũng biết con gái mình rất thích anh ta, nhưng bị uất ức rất lớn, cho nên lúc đầu rất khinh thường người đàn ông này, nhưng ngày ngày nhìn khuôn mặt hết hồng đỏ rồi lại tím của anh ta, canh giữ ở cửa, lại có chút dao động."Con đi nói rõ ràng với anh ta." Bản thân Lăng Tư Miểu cũng hiểu rõ tiếp tục trốn tránh cũng không phải biện pháp, nhẹ nhàng mở cửa đi ra đứng trước mặt Thẩm Thác Vũ rất nghiêm túc hỏi "Xin hỏi bây giờ anh muốn làm cái gì?"Mỗi ngày đứng ở chỗ này như cậu học sinh si tình, như vậy không giống anh, cô cảm thấy rất buồn tuần này nàng đều cư xử với anh vô cùng khi dễ cùng khinh bỉ, cũng không phải là quay phim, anh cũng không phải là thiếu niên kích động, lấy đâu ra tình cảm chân thành như vậy, si tâm bất hối cử động, rất khó coi, cũng rất khó chịu. . . . . .Chuẩn bị đầy một bụng lời nói châm chọc, Lăng Tư Miểu chờ nghe Thẩm Thác Vũ mặt hắn ở nơi bị xưng và tụ máu này một vòng đã biến mất không được sai biệt lắm rồi, cô có thể cảm thấy ánh mắt của anh tham lam qua lại xoay quanh ở trên người cô, thật lâu mới mở miệng "Lúc mới bắt đầu anh cũng không biết chính mình muốn làm gì, chỉ nghĩ muốn tới nơi này là có thể gọi được em, dưới sự nỗ lực không ngừng em sẽ bỏ đi kết hôn cùng người đàn ông kia, em thấy anh đã chạy đi về, anh lại nghĩ, chẳng lẽ anh cứ như vậy chướng mắt của em? Trong lòng khó chịu, lấp tức nghĩ muốn xem em có thể trốn được đến lúc nào.""Vậy bây giờ anh hài lòng chưa?""Không có.""Vậy anh còn muốn như thế nào?""Cho anh thời gian một ngày, đi theo anh.""Anh lại muốn làm cái gì?" Nhớ tới hành động còn dang dở trong khách sạn ngày đó, Lăng Tư Miểu nổi giận, người đàn ông này, làm sao dứt khoác không đổi có chết cũng không thay đổi, hắn cho rằng chỉ như vậy mà cô sẽ đứng đây, cô sẽ mềm lòng với hắn sao?"Không phải như em tưởng tượng, thế nào? Không dám đi với anh? Đây không phải chứng tỏ em còn không bỏ được anh sao?" Trong mắt của anh giống như lại lóe ra hi cắn răng lạnh lùng phản bác "Đi thì đi, anh có làm nhiều chuyện hơn nữa, đối với tôi đều không có tác dụng."Cho rằng anh sẽ có ý tưởng gì mới, không nghĩ tới anh vẫn còn dẫn cô trở về khách vẻ mặt phòng bị của cô, anh chỉ cười cười "Chờ anh một chút."Lăng Tư Miểu nhìn thấy anh lấy ra một va-li xách tay, vào phòng tắm, mới thở phào một đường đi cô đều cảm thấy rất áp lực, ở chung một chỗ với anh, trái tim lại bắt đầu cảm thấy đau đớn âm ỉ, ngày đó anh và bác sỹ Vương đánh nhau, cô kéo bác sỹ Vương vào cửa nhà, bôi thuốc, sau đó thành khẩn nói xin lỗi. Cuối cùng cô cũng không có cách nào lừa mình dối người, trong tình trạng hỗn loạn như vậy, trạng thái còn như không có việc gì tiếp tục cùng bác sỹ Vương ước hẹn thứ này, đều không cần cho Thẩm Thác Vũ biết, đều không phải làm vì để anh vẫn cho rằng, cô và bác sỹ Vương vẫn có thể tiếp tục, sau đó không lâu sẽ kết hôn, hiện tại không thể quên, một ngày nào đó, sẽ quên lãng dần, mà Thẩm Thác Vũ cũng như hiện tại không cam lòng mà lúc cô đang suy nghĩ lung tung, cửa phòng tắm mở ra, Thẩm Thác Vũ đi ra, thành công hù dọa mặc áo ngủ hình gấu cô mua đợt trước, vây quanh là chiếc khăn quàng cổ cô làm, đeo vòng tay dây may mắn cô đưa, dưới chân là đôi dép con khỉ miệng rộng màu xanh cô mua. . . . . . Phản ứng đầu tiên của Lăng Tư Miểu, chính là nghĩ muốn lột cái quần ngủ kia, nhìn thử anh có đổi quần lóp bên trong, mà trước kia cô mua cho anhhay Thác Vũ nhìn cô che miệng, nháy nháy mắt, hoàn toàn không nói lời nào, anhcó chút tự giễu mà cười cười, vẫn kiên trì đưa bộ áo ngủ hoạt hình thuộc về cô lên trước "Có thể mặc vào cùng anh cùng nhau chụp mấy tấm hình hay không? Anh là muốn lưu lại, không có ý tứ gì khác."Trước kia cô luôn muốn chụp chung với anh một tấm ảnh, để lồng vào khung hình khung đứng lên đặt ở trong nhà, mà anh luôn lấy cớ cự tuyệt, hiện tại anh mới hiểu được, có vài tấm ảnh, dù biết rõ là không được gì, cũng ngay lập tức muốn giữ trí làm cho Lăng Tư Miểu muốn từ chối, nhưng là đối mặt với sự kiên trì đưa lên áo ngủ của anh, còn có ánh mắt mang theo chút tuyệt vọng và khẩn cầu, cuối cùng cô vẫn lặng lẽ nhận lấy, vào phòng phòng tắm mở va-li nhỏ ra, tất cả trong đó đều là đồ cô đã từng đưa cho anh, cùng với những thứ cô đặt ở nhà anh, cô đã từng cho rằng đã bị anh vứt bỏ, nhưng không nghĩ có thể thu được gọn gàng như là một thùng hành lý, sạch sẽ, chỉnh tề, hoàn toàn không có chạm qua, không có dấu vết bị vứt bỏ , có lẽ chính là ngày thứ nhất khi anh tới đây, cũng đã mang theo trên người, có lẽ thôi. . . . . . Có khả năng sao? Vào ngày đó, ngày duy nhất anh không tới, chính là trở về cầm cái thùng này?Lúc Lăng Tư Miểu đi ra. Thẩm Thác Vũ đã dựng xong máy chụp hình, dường như là thiết bị chụp hình tự động, cô và anh đều mặc áo ngủ ngồi ở trên giường khách sạn, lại động tác ngay ngắn vẻ mặt nghiêm túc, ngay cả cách biểu cảm cũng giống như học sinh tiểu chụp hình "Răng rắc" một tiếng, Thẩm Thác Vũ giật giật khóe miệng, có chút cứng đờ trêu ghẹo, "Em xem chúng ta chụp có giống tấm hình ở trên giấy đăng ký kết hôn hay không, nghiêm trang như vậy."Mất hứng khi nghe mấy lời vô vị này, Lăng Tư Miểu đột nhiên đứng lên muốn đi thay quần áo, lại bị anh kéo vào trong Thẩm Thác Vũ ấm áp di động ở gò má của cô, hơi rung động, hô hấp nóng rực "Không nên tức giận. Đây là một lần cuối cùng, để cho anh ôm em một cái, sẽ không làm hành động gì quá đáng, tin tưởng anh, lúc này anh chỉ muốn còn có thể ôm emmột cái." Trong giọng nói của anh mang theo đau đớn có chút khẩn cầu, còn có đôi tay run rẩy muốn trấn áp cô, để cho cô không cách nào nhúc một cảm giác âm ấm ướt át, theo động tác hôn của anh không ngừng chạm vào, dính vào da của cô, kéo dài từ trên trán đến sau tai cô, đó không phải là đến từ môi của anh, cô khẽ nuốt, rất mặn, rất đắng, khó có thể tin!Cuối cùng anh run rẩy hôn lên mặt cô, cô mở to hai mắt, thế nhưng anh lại nhắm hai mắt, nhàn nhạt nước mắt, theo lông mi khẽ nhếch lên của anh, mí mắt rung rung, chậm rãi chảy ra, anh sợ và tuyệt vọng, giống cũng như theo nước mắt truyền đi, truyền đến tim hôn nhỏ vụn không ngừng rơi xuống, nhưng mà lại tránh môi của cô, giống như đang sợ một khi dính vào, anh sẽ không cách nào khống chế..Qua thật lâu, Thẩm Thác Vũ lấy lại tinh thần, cảm thấy nước mắt của mình đã thấm ướt khuôn mặt hai người, anh rất lúng rẩy buông cô ra, cắn răng một cái, bỗng nhiên đứng lên đưa lưng về phía cô "Cám ơn em! Tất cả trước kia, đều là anh có lỗi với em, đây là anh gieo gió gặt bão, sau này, chúc em hạnh phúc. . . . . ." Anh sẽ không quấn lấy cô nữa, dù trong lòng có đau, cũng sẽ buông cách cô quá gần còn có thể cảm nhận được ấm áp từ cô, không chịu buông ra, Thẩm Thác Vũ lại lên trước mấy bước, hít sâu, giọng nói giống như cười cũng rất khó nghe "Anh. . . . . . Anh sẽ không tiễn em, bộ áo ngủ này, làm phiền em thay ra, cho anh làm kỷ niệm thôi. Ngày mai. . . . . . Ngày mai anh sẽ trở về, về sau, nếu như. . . . . . Nếu như em có thời gian đi qua bên kia, nhớ điện thoại cho anh, anh và Trịnh Linh sẽ chào đón em." Lời nói càng nói càng thuận, tâm cũng càng ngày càng đau, mỗi một câu lời nói hào phóng, đều giống như tự cầm dao đâm chính mình một Tư Miểu không hiểu tại sao mình lại khóc nữa, tốc độ nói của anh càng nhanh, nước mắt của cô càng chảy nhanh hơn. . . . . . Cô biết, lần này anh thật sự nghiêm túc, anh muốn buông tay, đây là chuyện tốt, anh sẽ không dây dưa nữa, cô rốt cuộc cũng thoát khỏi, hơn nữa còn trả thù được người đã phụ mình cuộc, cô tin tưởng anh cũng đau lòng giống như mình!Sau đó cô nghe được chính giọng nói của mình, nghẹn ngào, run rẩy "Nghĩ. . . . . . Cũng đừng hòng mơ tưởng, quần áo tôi cho anh về sau. . . . . . Về sau mặc cái gì? Anhtrả. . . . . . Trả về cho tôi! Tôi xem mắt thất bại, mướn phòng để ở, lúc qua bên kia chỉ có thể ở chỗ kia. . . . . . Ưmh. . . . . ."Lời nói cũng cũng không nói ra được nữa, bởi vì anh xoay người lại nhào tới, hôn che lại lời chưa xong nói."Tư Miểu, em thật ngọt." Để cho anh ăn trăm lần không chán, cô mềm mại cùng anhcứng rắn vẫn luôn phù hợp như Thác Vũ từng miếng từng miếng gặm ở trên người cô tạo ra ấn ký đỏ hồng "Cùng ta trở về có được hay không, bay tới bay lui rất tốn thời gian, hơn nữa emkhông cảm thấy một tuần lễ mới thấy mặt một lần rất không công bằng sao?"Dụ dụ dỗ, kiên quyết dụ dụ dỗ, tốn thời gian nửa năm, mới phá được ba hòn núi lớn nhà cô, anh rất muốn mau sớm thu hoạch."Ừ. . . . . . Như vậy. . . . . . Như vậy rất tốt. . . . . . Ai ừ. . . . . . Anh động a. . . . . ." Tay ôm phần lưng của anh thật chặt, chân quấn chặt thắt lưng khỏe mạnh của anh, cô bị anh bức điên rồi, anh đang chìm trong cơ thể cô, từ từ cọ sát, nhẹ nhàng khiêu khích, chính là không muốn cho cô được thoải mái."Gả cho anh, được không?" anh liếm quanh tai của cô, thừa dịp lúc cô mê loạn cầu hôn, một lần nữa thân mật, còn không đủ đâu."Không cần, ừ. . . . . . Em còn trẻ tuổi mà, ừ. . . . . . Anh dùng lực đi!"Là ai hơn nửa năm trước nói xem mắt là vì muốn sớm gả đi ra ngoài hả? Thẩm Thác Vũ ghen ghét nghĩ, bây giờ ở cùng anh tại sao lại không nóng nảy rồi hả? Còn không chịu trở về, hại anh đang thời gian làm việc cũng rất không yên bàn tay đến nơi hai người kết hợp, dưới thân phối hợp nhẹ nhàng luật động, anhkhẽ xoa nắn hoa hạch của cô, "Muốn, chính mình tự động, nếu không, cầu xin anh.""Ừ, cầu xin anh. . . . . . Cho em, anh động a. . . . . ." Anh đè cô dưới thân thể, cô chỉ có thể ưỡn thẳng lưng vặn vặn, kẹp chặt, cọ sát, nơi nào đó chỉ mong anh tiến vào cho mang cô khoái Tư Miểu bị anh kích thích bắt đầu khóc thút thít, càng giãy dụa, muốn."Vậy gả cho anh.""Không cần.""Không cần, vậy anh không động.""Muốn, em muốn.. . . . . ." Bạn đang đọc truyện tại xã, cuối cùng em cũng đồng ý lời cầu hôn của anh." Một cái hôn thật lâu, anh bắt đầu kịch liệt luật động, anh đã nhịn rất vất vả cũng không thể nhịn được nữa rồi!Thẩm Thác Vũ không ngừng hôn, nhanh chóng luật động, anh muốn cùng cô leo lên đỉnh hạnh phúc, "Ừ. . . . . . Của em thật chặt, cho em, cho em hết, tất cả đều là của em, bà Thẩm."A, giống như bị gài bẫy. . . . . . Một luồng khoái cảm xâm nhập, Lăng Tư Miểu không có cách nào nghiêm túc suy nghĩ, bám lấy anh, ôm sát anh, hôn anh, thân thể đang bị thiêu đốt, trong đầu cũng giống như có đốm lửa đang bùng cháy. . . . . . Cứ như vậy, gả đi!Dục vọng của anh ở trong cơ thể cô càng thêm căng trướng, cảm giác cô cũng bắt đầu co rút thật chặt, tiếng thở dồn dập gấp gáp, cố gắng nhịn xuống cảm giác tê dại như điện giật, cho đến khi cô hô lên "Đến. . . . . . Đến. . . . . ." Lúc này, mới nhanh chóng bắn chỗ hai người kết hợp cùng run rẩy siết chặt, anh cắn môi của cô, thâm tình mà nhỏ giọng "Bà Thẩm, anh yêu em,....."
“Này, đừng có mà làm loạn!”Nhìn người phụ nữ đang dựa vào mình nhiệt tình hò hét, thân thể mềm nhũn còn tản ra mùi rượu, Thẩm Thác Vũ nhíu nay, Công ty anh tổ chức họp thường niên, ăn tiệc buffe, còn có rút thăm trúng thưởng và nhân viên biểu diễn, trên dưới cùng vui vẻ. Thân là người đứng đầu Công ty, anh bị chuốc khá nhiều rượu, trạng thái bây giờ vẫn được coi là tỉnh táo. Mà Lăng Tư Miểu không hiểu làm trò gì, bộ dạng uống say đến bất tỉnh nhân sự, còn đi tới xe của anh đứng đợi. Mà cô lại là nhân viên của công ty mình, anh không thể nào để cô đang say khướt như vậy mà đứng ở ngoài tiên anh mang cô lên xe ngồi, sau phân phó Tiểu Ngô trở lại hội trường hỏi thăm một chút có ai quen biết cô hay không để hỏi địa chỉ đưa cô về nhà. Chờ thật lâu vẫn chưa thấy Tiểu Ngô quay về, cô lại giống như đang mơ giấc mơ đẹp, cứ thế dựa vào người anh, còn ôm thật chặt.“Lăng Tư Miểu, đừng làm rộn.” Chân mày anh chau lại thật chặt, bộ dạng Tổng giám đốc bình thường luôn mỉm cười biến mất. Do trước đó anh uống nhiều rượu, mà người ở trong lòng lại không chịu ngồi yên, hương thơm ngào ngạt của phái nữ tràn ngập vào khoang mũi, thêm nữa thân thể cô vừa nóng lại mềm mại, anh không phải Thánh Nhân nên trong lòng dâng lên cảm giác muốn phát tiết dục vọng. Kéo tay cô nắm thật chặt, tay cô thật mềm, không xương như dây leo bám trên người anh, khiến cho dục vọng phái nam của anh càng tăng cao, nhưng nghĩ đến hành vi bình thường ở công ty của người phụ nữ này, còn có cô đã từng hại anh mất mặt mũi vì tin đồn, anh có chút không khống chế được cảm giác chán hít thật sâu, mạnh mẽ khống chế được cảm giác bị kích thích ngày càng nóng, anh đẩy cô ra xa cách một cánh tay, “Cách xa tôi một chút.” Là cô nhận lầm người, hay là tồn tại tâm tư gì đối với anh đây?“Ách...” Người kia đưa bàn tay nhỏ lên ôm lấy khuôn mặt của anh, mạnh mẽ mở to mắt, ánh mắt có chút say mê, bối rối nhưng nhìn anh rất nghiêm túc, cô nghiêng đầu tựa như đang suy nghĩ gì đó, rồi cười lên, bàn tay bé nhỏ phóng khoáng vỗ lên ngực anh, “Ha ha, không có nhận làm người, chính là tìm anh nha…..”A, thật sự là cố ý đưa tới cửa hay sao?Vài tiếng “bốp, bốp” trầm đục vang lên, tay Lăng Tư Miểu không lớn nhưng sức lại không hề nhỏ, gương mặt cười đến nhiệt tình, tiếp tục vỗ ngực Thẩm Thác Vũ, “Tổng giám đốc Thẩm mạnh khỏe. Tôi chờ anh đã lâu…. Anh không nên buồn, các cô ấy không cần anh đó là tổn thất lớn của họ!” Anh cau mày, đây là cô đang đồng cảm với anh sao? Cố gắng nén lại tâm tình không vui, Thẩm Thác Vũ hỏi “Không nên tùy tiện nói hươu nói vượn, như thế này còn tự về nhà được sao, nhà cô ở đâu?”Lăng Tư Miểu thế nhưng chỉ quan tâm đến suy nghĩ của mình, cô nói, “Anh hiện tại không cần gấp gáp, một ngày nào đó, anh sẽ tìm được một cô gái thật tâm thật dạ yêu anh mà cô ấy không quan tâm đến năng lực tình dục của anh có cao hay không?” Nói xong câu này, cô gật đầu đắc ý cười toe toét, mở cửa xe đi ra ngoài, giống như là đã giải quyết xong một tâm sự lớn. Đợi đến khi cô mở của xe, sau lưng cô là gương mặt đen xì của Thẩm Thác Vũ còn đang chưa tỉnh lại sau những gì cô nói.
"An Kiều, cô lại muốn nhiều chuyện." Thẩm Thác Vũ là bạn tốt của cô nhiều năm, làm sao sẽ sợ cô chê cười, "Tôi để cho cô tận mắt nhìn thấy cô ấy, về sau nếu như trong công ty có đồn đãi gì, cũng sẽ hiểu biết rõ cô ấy không phải người như vậy." Chuyện An Kiều tức giận tát một nhân viên ôm ấp tình cảm với Trịnh Linh, đã là tin đồn thú vị bị mọi người trong công ty bàn tán say sưa Thác Vũ còn là dáng vẻ một lòng vì cô mà suy nghĩ, lời nói giọt nước không lọt."Cô bé này nhìn dáng dấp rất đơn giản, chính là anh nên cẩn thận chính bản thân anh thôi." Mặc kệ hắn, An Kiều bất đắc dĩ liếc mắt, tính toán muốn đi xem bọn Trịnh Linh bơi lội. Cô có trực giác, Thẩm Thác Vũ đối với Lăng Tư Miểu cảm giác không đơn giản như vậy, nhìn dáng dấp có thể sẽ phát hỏa, người này cũng đến lúc chịu chút dạy dỗ ra đến trước cửa, cô lại quay đầu nói một câu, "Đúng rồi, chuyện ngày hôm nay đừng cho Trịnh Linh biết." Mặc dù cô là cả bình dấm chua, muốn quan hệ vợ chồng không bị ảnh hưởng vẫn nên duy trì mọi chuyện cho đẹp, hôm nay báo động là giả, cô không muốn Trịnh Linh không vui."Biết." Thẩm Thác Vũ cười gật đầu đáp khi An Kiều đi, Thẩm Thác Vũ thu lại nụ cười, cầm lên thẻ ra vào của Lăng Tư Miểu ở trên bàn,vuốt vuốt như có điều suy nghĩ. Mặc dù rất rõ nha đầu này bao che cá tính, nhưng mà nghe thấy cô vẫn suy nghĩ tốt về mình thì trong lòng vẫn nổi lên cảm xúc khác thường, rõ ràng trước kia đối với loại kích động này của cô luôn xì mũi coi thường, cảm thấy bề ngoài ngu đần không thể tiếp ngày hôm nay, anh thật sự là có chủ ý, vẫn luôn không thích Lăng Tư Miểu sùng bái Trịnh Linh, cũng không quá thích thái độ của Trịnh Linh đối với Lăng Tư Miểu. Cá tính An kiều anh quá rõ ràng, hiện tại dù là cảm thấy Lăng Tư Miểu không có uy hiếp với cô, nhưng cũng sẽ làm xong chuẩn bị dự như vậy, coi như sau này anh và Lăng tư Miểu không có quan hệ gì nữa, nha đầu kia cũng không thể sẽ bởi vì thương tâm mà quan tâm Trịnh Linh. . . . . .Anh biết việc làm này của mình là dư thừa, nhưng là chỉ cần vừa nghĩ tới Trịnh Linh quan tâm cô, và cô tin tưởng Trịnh Linh trong lòng cũng có chút không thoải mái, đã như vậy, vậy thì giải quyết có thể sẽ làm cho mình thoải mái mà hiện tại, cái nha đầu kia. . . . . . Hiện tại sẽ ở đâu vùi đầu hờn dỗi đây?"A lô. . . . . ." Lăng tư Miểu nhỏ giọng nghe điện thoại, nên tiếng nói kéo thật dài, Thẩm Thác Vũ không tự chủ cười, nha đầu này đoán chừng còn đang tức giận và uất ức rồi, giọng nói vô lực như vậy."Là anh, làm sao em lại đi về?" Anh đương nhiên rất rõ ràng tại sao cô phải đi, nhưng nghe giọng nói thành khẩn, bên trong vừa đúng nghi ngờ cùng quan tâm."Thẩm Thác Vũ, làm thế nào, em giống như đã gây họa. . . . . ." Giọng nói của cô đáng thương, mang theo hối hận "Bà xã Phó tổng Trịnh mới vừa rồi ở dưới lầu của anh, mặc dù em nói cho cô ấy biết là Tiểu Ngô nhờ em trả lại thẻ mở cửa phòng cho anh, nhưng ngộ nhỡ cô ấy không tin thì làm thế nào?"Cô đã ảo não một hồi lâu rồi, trong lòng chỉ không hy vọng người khác biết quan hệ của bọn họ, ngộ nhỡ An Kiều tức giận cô chống đối, truyền ra ngoài làm thế do mình, làm sao lại thiếu kiên nhẫn như vậy, muốn gọi điện thoại cho Thẩm Thác Vũ nhờ giúp đỡ lại sợ quấy rầy chính sự của anh, hiện tại rốt cuộc đợi điện thoại của anh gọi đến, trong mắt ê ẩm, nước mắt thiếu chút nữa chảy xuống."Không có việc gì. Anh đi cầu xin cô ấy đừng nói ra ngoài là được rồi, em làm sao vậy? Mất hứng, rất sợ người khác biết? Hay là An Kiều làm em giận rồi hả ?" Bên kia đầu điện thoại, truyền đến giọng nói dịu dàng an ủi, dần dần, cảm giác hoảng loạn trong lòng Lăng Tư Miểu đã giảm xuống."Em là sợ truyền đi sinh ra lời đồn đãi, đối với anh không tốt." Anh có chức vị cao, nếu như có lời đồn đãi sẽ có ảnh hưởng đối với anh, trong lòng Lăng Tư Miểu chỉ lo lắng chuyện này, về phần những điều mà An Kiều đã nói, cô không muốn để cho Thẩm Thác Vũ biết, tránh làm anh khổ sở."Không có việc gì, em không có mất hứng là tốt rồi, em ở đâu, anh đi tìm em.""Đừng, em ở bên này nhiều người, hay là để em đi qua đi." Người biết anh nhiều như vậy, anh sang bên này nguy hiểm quá lớn, Lăng Tư Miểu suy nghĩ một chút lại thấy không tốt hỏi "Nhưng mà. . . . . . anh có thể đi tới trước của lớn chờ em một chút được không, em không có thẻ ra vào, bảo an họ sẽ không để cho em đi vào đâu."Anh dường như bị vẻ nhăn nhăn nhó nhó của cô lấy lòng rồi, cười đến vui sướng, "Ừ, đến đây đi, anh chờ em."Đoạn đường nhỏ này là Lăng Tư Miểu chạy tới, bởi vì khoảng cách, cô đến trước cửa lớn khu A, Thẩm Thác Vũ đã rảnh rỗi đứng ở một bên đợi từ lâu mặc một bộ màu xám nhạt áo khoác ngoài là len lông cừu áo, cổ áo khẽ rộng mở, cả người có vẻ vừa trẻ tuổi lại đẹp trai, khi chạy về phía anh, trong lòng Lăng Tư Miểu có cảm giác kiêu ngạo cùng hạnh người đàn ông ưu tú như vậy, thế nhưng trở thành bạn trai của cô, làm cho người ta khó tin cỡ nào, lời nói lúc trước của An Kiều đã không còn quan trọng nữa, bởi vì cô rất hạnh phúc, chính là An Kiều không nhận ra anh tốt, cô thậm chí có chút may như nói trước đây có thể còn là u mê thích, bởi vì hai người xảy ra quan hệ thân mật mà tiến triển, lúc này cô đặc biệt rõ ràng, cô yêu Thác Vũ đón cô ở cửa sau, đặc biệt về phía khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hồng, cùng với ánh sáng trong mắt đã thấy nhiều lần, nha đầu này thế nhưng một bộ dáng vui mừng hớn hở, giống như hoàn toàn không bị lời nói trước đó của An Kiều làm ảnh là một người ngốc, như vậy cũng tốt. . . . . .Hai người cùng đi tới biệt thự Thẩm Thác Vũ ở, cửa vừa mở ra Thẩm Thác Vũ lập tức nhẹ nhàng đẩy Lăng Tư Miểu vào bên trong, thuận tay đóng cửa sau đó cánh tay dài duỗi một cái lôi cô trở về trong lồng ngực mình ôm thật Tư Miểu phản ứng không kịp, cảm giác cả người bị đẩy lôi kéo, quả thực là đụng vào trong ngực của anh, đụng phải trước ngực bị đau. Vùi mặt ở trước ngực anh khẽ kêu đau, "Ai nha, đau. . . . . .""Đau sao? Anh xoa xoa cho em." Anh vẫn ôm chặt cô, từ lúc mới nhìn thấy cô muốn làm như để tránh ở bên ngoài bị người thấy, cô vẫn đi cách anh một hai mét, cô mới vừa tắm rửa không lâu, thỉnh thoảng như có như không bay tới mùi thơm ngọt ngào, làm anh môi khô lưỡi nóng ."Lưu manh. . . . . ." Tiếng Lăng Tư Miểu phát ra càng Thác Vũ tò mò, lôi cô kéo ra chút cự ly cúi đầu cắn môi của co, "Em nói người nào lưu manh, giúp em xoa xoa em nghĩ đến cái gì? Hả?" Làm bộ như không nhìn thấy tay cô che ở trước ngực, cắn hút đôi môi ngọt ngào nhiều chất lỏng của cô, tay anh từ trên di chuyển xuống, "Có phải nơi này bị đụng đau hay không, hay là nơi này. . . . . ." Nắm lấy xoa nắn hồi lâu, ngại y phục ngăn cách cảm giác, trực tiếp từ dưới áo đưa vào, đi lên trèo "Ngọn núi" .Lăng Tư Miểu bị anh náo loạn toàn thân vừa nhột lại tê dại, toàn thân như nhũn ra, không thể không nhón chân lên đôi tay vắt trên vai anh ôm thật chặt cầu xin tha thứ, "Không đau không đau. Tha cho em đi.""Còn nói anh lưu manh không, hả?" Thế nhưng anh lại vẫn môi tay cùng sử dụng, chặt chẽ bức bách, "Là nơi này đi, cũng sưng lên thật cao rồi, phải không, phải cởi quần áo xuống xem một chút vỡ thành hình dáng ra sao."Ngất. . . . . . Đó là bộ ngực của cô, đương nhiên là thật cao . . . . . . Rõ ràng tay của anh vừa vò lại bóp một chút cũng không có lưu sức lực, còn nói không phải lưu Tư Miểu thở hồng hộc, nhưng lại không tránh được tay của anh, hai ba động tác quần áo đã lượn qua mặt, áo lót bị kéo ra. Nghe được Thẩm Thác Vũ tiếp tục lấy giọng điệu thương tiếc nói "Nhìn nơi này, cũng đụng phải vừa đỏ lại vừa cứng, để anh làm cho em hết đau." Một tay anh cầm lấy tay cô giơ lên dựa lưng vào tường, làm Lăng Tư Miểu sợ tới mức không kịp phản ứng đụng cả tay chân, phía trên ôm chặt đầu của anh, phía dưới dùng chân quấn chặt hông của anh, mới không có té trượt này Thẩm Thác Vũ đã cúi người ngậm nụ hoa của cô, nong nóng ẩm ướt liếm láp quả hồng phía trên, còn phát ra tiếng "Chậc chậc" thưởng thức mà bú liếm."Hì hì, tốt. . . . . . Thật là nhột. . . . . . Vậy. . . . . . Nơi đó không có sưng, không đau, a. . . . . ." Cô vừa nhột vừa tê dại phải kêu loạn, giọng nói kiều mị ướt át, nghe cũng đều cảm thấy mắc chặt hông của anh, không thể tránh được bởi vì động tác trên dưới mè nheo, anh đã sớm đội lên một khối lớn cọ phải địa phương của cô cũng đầy nước ướt đẫm, dính chặt mới trôi qua quần ngực của cô vô cùng nhạy cảm, đặc biệt không chịu nổi anh liếm láp, nếu như không phải là anh vẫn chống đỡ ở cạnh tường, đoán chừng cô đang ngồi phịch ở trên đất rồi, nhưng mà bây giờ cũng không có sự khác biệt, cô một dạng ngồi ở trên người anh, mặc anh muốn làm gì thì Tư Miểu "Ai nha", "Ai yêu" làm cho eo mềm chân run, Thẩm Thác Vũ cũng không chịu nổi. Cô một hồi lỏng một hồi chặt đang kẹp anh không ngừng giãy dụa, vú đầy đặn ngọt ngào, miệng lưỡi ngọt ngào thỏa mãn cùng phần dưới bụng thũng trướng tạo thành hai điều đối lập, dục vọng của anh bởi vì cô ngọt ngào mà đau đớn, hận không được cách quần, chôn sâu vào trong hành lang nhiều chất lỏng chặt khít của giờ tư thế không tốt bỏ đi quần áo hai người, anh nảy sinh ý nghĩ ác độc dường như vuốt ve mông đẹp ở trong tay, hung hăng bú hai quả anh đào đứng thẳng, khi anh ngẩng đầu lên đi tìm môi của cô thì Lăng Tư Miểu nhìn đến gương mặt căng thẳng của anh, bởi vì khát vọng mà hốc mắt đỏ lên, giống như là hiểu cái gì dường như giãy dụa dùng dằng xuống Thác Vũ đang chìm trong răng môi quấn quít trêu chọc cô, bất mãn cô không chuyên tâm, còn chưa kịp cưỡng chế cô trở lại, nhìn thấy cô đột nhiên cúi người, nửa ngồi quỳ gối trước người của vì bộ ngực húc vào tê dại bị Thẩm Thác Vũ vuốt ve vui vẻ tỏa ra, tay Lăng Tư Miểu vẫn có chút run, nhưng điều này không trở ngại cô thuần thục cởi ra quần của anh, cởi ra trói buộc giải phóng dục vọng to lớn của anh ra ngoài. Đôi tay cô đỡ cầm to dài nóng rực rung động, cúi đầu ngậm đầu vật tròn to dài bóng loáng vào thật sâu khẽ hấp, lập tức nghe được phía trên truyền đến tiếng hấp khí, thân thể trước mắt căng thẳng mà khẽ biết lấy lòng anh, lúc này anh tản ra hormone mùi vị dục vọng mãnh liệt, cũng hấp dẫn hút cô làm động tác của cô tiến thêm một Thác Vũ bởi vì khoái cảm mãnh liệt ánh mắt mê ly, nhìn cô nửa quỳ ở trước người mình mút làm, bị cô chơi đùa liếm láp còn vui vẻ thần phục ở trước người, cảm giác thỏa mãn làm bản thân cũng nhanh muốn nổ tung, anh không thể không nghiêng tới trước thân thể, đôi tay đỡ ở sau đầu cô trước sau di động chống Lăng Tư Miểu lặng lẽ di chuyển đến khe mông anh, chậm rãi đi xuống nơi cứng rắn thì Thẩm Thác Vũ cũng nhịn không được nữa dùng sức chống đỡ đầu của cô, dùng sức động eo, toàn thân căng thẳng đến trạng thái gần co giật. . . . . . Bộc phải dựa vào tường phía trước, mới có thể chịu đựng được, qua một lúc lâu mắt cũng không mở ra được, hai mắt nhắm chặt vẫn cảm giác khắp cơ thể bị thiêu đốt, chờ cảm giác choáng váng qua đi, lập tức kéo Lăng Tư Miểu sắp bị anh nặng nềđè ở bên tường vào trong ngực, cắn răng nghiến lợi hỏi "Tiểu yêu tinh, em học được điều này ở nơi nào!" Thế nhưng chọn khe mông của anh!Mặt cô đỏ hồng, thở hồng hộc, bên môi còn không còn kịp nuốt trọn chất lỏng màu trắng, nghe thấy anh nói cắn môi chậm rãi nở nụ cười đắc ý, anh nhìn cô không chịu nói, một tay kéo lấy quần, ôm lấy cô đi lên lầu, xem ra là cô thiếu dạy Thẩm Thác Vũ dạy dỗ xong thì cả người Lăng Tư Miểu đã mềm nhũn, cô quả nhiên không nhịn được phải cầu xin tha thứ, thú nhận sự thật cô học hỏi kinh nghiệm trên tối Lăng Tư Miểu chưa có trở về, gửi tin nhắn cho bạn cùng phòng, nói trùng hợp gặp gỡ bạn cũ không trở lại qua đêm, mệt mỏi yên lặng ngủ yên ở trong lồng ngực Thẩm Thác Vũ. Khi cô ngủ hô hấp đều đều thì Thẩm Thác Vũ không có một tia buồn ngủ, ánh mắt phức tạp nhìn chòng chọc ở bên giường cách đó không xa, hai cái khăn quàng cổ thật chỉnh ái đi qua lại tắm rửa tẩy hết, mệt đến cực điểm Lăng Tư Miểu lấy ra hai cái khăn quàng cổ, chỉ vào chiếc màu xám, khăn quàng cổ lông dê lỗ kim qua loa này là mình làm, một cái khác màu lục, len lông cừu hình ô vuông chính là cô mua, anh có thể dùng thay đổi, coi như không cần cũng không có dù ngoài miệng cô nói không cần nhất định phải mang hai cái kia, nhưng là tươi cười mong đợi trong mắt cô cũng không thể nào giấu đi, người được thu quà tặng là anh, nhưng là cô lại vẫn vui vẻ với cũng chú ý tới gần đây cô càng ngày càng sáng mắt, càng ngày càng thích ở bên cạnh anh, mua đồ cho anh, luôn là tràn đầy cảm giác hạnh phúc, những thứ này. . . . . . Thật sự làm cho anh cảm giác khốn khi ngủ mê cô vẫn mang theo vẻ kiều diễm sau hoan ái, giống như nằm mơ thấy chuyện tốt đẹp, trong ngực của anh rụt sâu hơn một chút, khóe miệng nhếch lên, anh cách một ngón tay, lấy mu ngón tay vẽ theo hai bên má ăn ngon, cũng đến lúc muốn dứt là dứt rồi.
tổng giám đốc em muốn lấy anh